RoHeHa_6264995
(Mừng ngày Nhà giáo và mừng Cô Nghi Dung đi dạy lại <3)

Nếu ba tháng trước có ai hỏi con điệp là gì, con sẽ trả lời: Điệp là một phép tu từ tẻ ngắt. Còn bây giờ, chắc chắn con sẽ nói điệp là một phép tu từ, là cây hoa vàng trầm ngâm bên cửa lớp, và điệp là cô!

Nếu không có cô, chắc con sẽ không bao giờ biết đến hoa điệp. Sẽ không bao giờ có cảnh tụi con gái cặm cụi nhặt hoa chụp hình kỉ yếu. Và chắc chắn góc sân trường lớp 10CA sẽ kém đẹp đi rất nhiều...

Điệp vàng. Cô hợp nhất với màu vàng và tím. Con thích ngắm cô mặc áo dài, dây cột tóc hợp tông, rồi cả màu phấn trùng với màu áo. Hôm nào trực, con cũng để dành ra một chiếc khăn lau bảng màu vàng hoặc tím, riêng dành cho cô!

Điệp buồn, và điệp đẹp vì điệp buồn. Cô cũng buồn, và cũng đẹp. Con yêu cô không phải vì cô làm cho cả lớp cười lăn cười bò, hay vì cô luôn cười tươi rói. Con yêu cô vì cô đẹp, đẹp theo kiểu buồn, mà cái buồn thường đi liền với cái sâu sắc. Nghe cô giảng, có những lúc con cũng chợt thấy buồn vô cớ, và chợt tìm ra một góc phủ bụi trong trái tim mình. Đâu đó sâu trong lòng, con bé Linh vô tư, vô tâm, vô duyên và vô đủ mọi thứ cũng biết yêu, cũng biết rung động, cũng biết cảm nhận, như cô Dung...

Điệp hiền, hiền như cô. Điệp rơi bên cửa lớp, lặng thầm, dè dặt. Điệp hiền lành với tất cả mọi người, không trừ một ai, và cô cũng vậy. Chưa một lần con thấy cô lớn tiếng với học trò. Cả những lúc mà con đinh ninh chắc chắn cô sẽ giận. Cô hiền quá, không sợ lũ tiểu quỷ ăn hiếp sao cô???

Điệp nhỏ bé, cũng như cô. Cái đẹp nhỏ nhắn không phải lúc nào cũng kém đẹp hơn cái to lớn, đồ sộ, ngay từ bài học đầu tiên cô đã dạy cho tụi con điều đó. Tuy nhiên, cô giống điệp không chỉ ở dáng người khiêm tốn. Hoa điệp nhỏ bé, nhưng cũng tinh tế đến từng chi tiết. Cô đẹp ở tấm lòng quan tâm đến mọi người. Lần Nam vắng cả tuần thăm bà bị bệnh, con không ngờ cô có nhớ, nhưng cô nhớ, và còn hỏi thăm. Lần đầu tiên con gọi điện cho cô, cô không hỏi "Tên em là...". Cô gọi đúng tên con, rất tự nhiên, không một chút ngập ngừng suy nghĩ, như cô đã thuộc tên con từ lâu lắm. Cô cho con cảm giác được quan tâm, nhất là khi ấy, cô chủ nhiệm vẫn gọi con là monitor, và cả lớp còn gọi con là Trưởng. Có thể cô đã biết số điện thoại của con từ cô Trang, cũng có thể cô chỉ đoán đúng, nhưng cô vẫn khiến con cảm thấy là lạ, và... thinh thích!

Con "phải lòng" cô từ buổi đó...

Có những cái nhỏ nhặt làm nên những gì to lớn lạ thường...

Con chỉ là một đứa học trò dốt văn. Con không thể hát "Cô trong mắt em" như thằng Minh, cũng không thể vẽ tranh hoa vàng tặng cô như anh gì cô từng kể. Con không thể nghĩ ra một cách kết bài thật ấn tượng...

Nhưng con có thể khẳng định, con yêu hoa điệp. Và con yêu cô!
RoHeHa_6264995
Long time no see.

Yep, I perfectly know nobody is reading my blog anyway, so I can be absolutely sure nobody is going crazy because I seem to have disappeared, or wandering all over the world roaring my name, or maybe yelling at police officers demanding them to set up a big investigation to find out what has happened. Phoo. That's a relief. At least I haven't caused a world-wide scandal.

I know you are not at all wondering, but still I'm gonna tell you where I've been. I very much want to tell you I've been lost in a jungle, alone, with no food or drinks and that I had to live on dead mice and wild grapes for more than a month until I was found by a handsome caveman who decided to make me his queen. But, alright, that's a lie, and good students shouldn't lie under any circumstances. So this is the truth: I've spent the last few weeks at my desk, up to my eyes with homework and trying to make my test results look passable. And, I have to admit, it was awesome. I never knew homework could be so charming. Oh I finally found my love...

More good news: I'm now the biggest nerd in my class. Isn't it awesome? NERDITISM RULES!!!!!! (Yes, I know "nerditism" is not a word, but who cares???)

Now, if you didn't know that, my class is officially pacpen-ing and terrorizing all over Facebook. Go to Facebook if you don't believe me, and you'll see it yourself. Also, we've just celebrated our form teacher, Miss Van Trang's birthday on Friday 22nd. It was absolutely not what I had planned, but still incredibly fun. We played a lot of games, read some poetry, made up some new lyrics for some songs and had a big feast. In a word, it was silly and memorable. It's so awesome to be in a pacpen class, you never know what to expect!!!

And finally, I feel sorry (for myself  T_T ) to say I'm gonna have the craziest week ever. Five one-period tests! How am I going to survive? Yes, I have spent most of my time digesting the Olympic book, but still I'm sure I'll be dead. Anybody please save me!

I think it's enough for today. My homework is waiting! See ya!

Peace,
The Nerd That is Going to Die from Tests.



P.S: Sorry I don't have time to post pictures. Five one-period tests! Maybe next time...
Bye!
RoHeHa_6264995
Thứ ba, ngày 17 tháng 8 năm 2010.
Con gặp cô lần đầu tiên.
Cô không đẹp (xin cô thứ lỗi cho con).
Nhưng cô cười hiền.
Chữ cô bay, như hồn thơ Xuân Diệu.
Cô nhỏ nhắn.
Như cái đẹp xinh xắn trong văn học Việt Nam...

Thứ năm, ngày 26 tháng 8 năm 2010.
Cô đọc thơ cho cả lớp. Thơ cô làm.
Thơ tình yêu, và thơ cho học trò.
Nhẹ như gió.
                     Buồn.
                                 Hay...

Thứ bảy, ngày 28 tháng 8 năm 2010.
Con nghe cô giảng thơ Kiều.
Đã không biết bao nhiêu lần con phân tích Kiều khi còn học lớp chín.
Nhưng con thấy vô vị khi đọc văn của chính mình. Con viết nhiều, toàn về những thứ tình cảm con không hề cảm nhận được. Chưa một lần cảm được cái buồn của tám câu Buồn trông. Chưa bao giờ hiểu được thế nào là yêu và chung thuỷ.
Con vô cảm quá, phải không cô?
...
Con nghe cô giảng thơ Kiều. Như mới nghe lần đầu tiên.
Không như những bài văn mẫu con từng đọc. Giọng văn cô có cái gì đó khác. Say mê. Những câu thơ đã thuộc nằm lòng, mà sao con nghe cứ như mới lần đầu. Không phải Thuý Kiều con từng biết. Không phải Thuý Kiều con từng đọc làu làu như con vẹt. Không phải Thuý Kiều con vẫn luôn ca ngợi bằng những câu từ sáo rỗng.
Thuý Kiều khác. Của cô.
Thuý Kiều con yêu. Thật sự yêu.

Thứ tư, ngày 1 tháng 9 năm 2010.
Con ghé blog của cô.
Truyện. Thơ. Và... không gì cả. Có bài viết chỉ gồm một dấu chấm lửng. Nặng hơn một truyện ngắn ba trăm chữ.
...
Cô giấu những gì đằng sau ba dấu chấm?
Yêu? Buồn? Đau? Hay không gì cả?
Nặng. Như một trái tim. Có lẽ con sẽ không bao giờ hiểu hết.
Trái tim cô.

Thứ năm, ngày 9 tháng 9 năm 2010.
Cô nhớ tên con.
Con gọi điện cho cô. Cô không hỏi "Tên em là...".
Cô chỉ gọi. Tên con. Linh. Như đã quen thân từ lâu lắm.
Không cần hỏi.
Cô nhớ.
Chỉ vậy thôi.

Thứ bảy, ngày 11 tháng 9 năm 2010.
Cô tâm sự cô vẫn còn độc thân.
Con không tin!
Con luôn nghĩ về bạch mã hoàng tử của cô. Một công tử hào hoa như Kim Trọng.
Một ai đó tinh tế. Nhẹ như gió. Mơ màng. Và say đắm. Như cô.
Như thơ Xuân Diệu.
Nhưng không, không có hoàng tử nào cả. Cô nói rằng cô đã ế.
Con vẫn không tin!

...

Hôm nay, ngày mai, và . . . . . .
Con mong tiết của cô.
Con chưa bao giờ yêu Văn. Với con, Văn là chín mươi phút ngáp dài ngáp ngắn.
Nhưng con mong tiết của cô.
Văn con giả tạo, nhưng xin cô hãy tin, cảm xúc lần này của con là thật.
Cô không ế, cô ạ.
Con đã yêu cô. Từ buổi học đầu tiên.
RoHeHa_6264995
Con bé nhai nhai viên kẹo bạc hà trong miệng. Cay gớm. Không cay mới lạ, nó xơi hai chiếc một lúc lận mà. Phải xài liều đúp vậy mới tập trung được. Mắt con bé nhìn vô cuốn sách trước mặt, trợn ngược hết cỡ như muốn hút sạch chữ vào. Học hoài không thấy vô, ngồi tự chửi mình tan nát. Rồi lại lôi kẹo ra ngậm. Buồn ngủ ghê quá.
Stop!!!!!! Ai cho ngủ mà ngủ? Muốn thi rớt hay sao mà đòi ngủ? Học đi, có muốn vô được trường tử tế thì học đi, không thì vô trường dạy nghề cho xấu mặt ra. Không học mà được á. Cả trường trông vào nó: học sinh giỏi thành phố, từng có phóng viên báo đến phỏng vấn, dẫn đầu lớp không đối thủ, gạo bài xuôi như cháo, đăng ký nguyện vọng cao chót vót, lũ bạn nhìn vào… xanh mặt. Đã trót gắn cái mác học sinh giỏi, rồi thì thầy cô mong này mong nọ, bạn bè chúc nọ chúc kia, rồi thì kì vọng, rồi thì mơ ước, rồi thì đủ mọi thứ rối rắm lộn xộn khác, tóm lại con bé mà thi rớt trường chuyên thì chắc là chết luôn đi cho đỡ bẽ mặt.
Trời ạ, sắp thi rồi. Còn có 17 ngày nữa là thi rồi. Mà bài vở thì vẫn chẳng đâu vào đâu. Năm nay thi cuối tháng 6, ngày 21, trùng vô ngày hạ chí. Mà hạ chí là cái gì nhỉ, hồi lớp 6 có học rồi mà con bé đâu có để ý. Hình như là ngày nóng nhất trong năm. Ngày chính giữa mùa hè. Cái ngày mà thiên hạ nhơn nhởn đi chơi, còn mình thì ngồi đây cày mệt muốn xỉu. Rồi trời lại nóng. Có lẽ chưa có năm nào mùa hè nóng đến vậy. TV cứ nói mãi chuyện Trái đất đang nóng lên, nếu bình thường thì chắc con bé đã nhảy vào chỉ trích mấy cái nhà máy tơi bời hoa lá. Nhưng bây giờ thì khác. Nó không rảnh. Trời ạ, sắp thi đến nơi rồi.
Ông trời đã nóng, nó lại càng nóng hơn. Bệnh của nó là vậy, cứ đến mùa thi là lại bắt đầu nổi cáu. Có chuyện là cáu, mà không có chuyện gì cũng nổi cáu. Đứa em đi ra đi vào quên đóng cửa phòng, cáu. Mấy đứa em họ mon men gần bàn, xem cái này cái kia, làm lộn xộn hết cả, cũng cáu. Thằng bạn thân hỏi đi thi có tự tin không, nó đáp không, thằng bạn hỏi tại sao, có vậy thôi mà cũng muốn nổi cáu.
Trời ạ, sắp thi rồi. Có ai mà muốn sống yên ổn thì đừng dại gì mà động vào nó.
Thi thì thi chứ sao, mẹ nó phán. Ba bảo, rớt trường này thì vô trường khác, lo gì. Con em quỷ sứ chọc, em thấy đầu chị bự bằng 9 triệu quả bưởi rồi đó. Thiên hạ ai cũng ra rả cái mackenoism, tức là chủ nghĩa mặc kệ nó, mặc kệ thi, mặc kệ trường, mặc kệ nguyện vọng, mặc kệ đời, muốn ra sao thì ra. Rõ là nhảm hết sức. Nói mặc kệ nghe dễ quá, thấy báo đăng tỉ lệ 1 chọi 13,9, mặc kệ nổi chết liền luôn á.
Trời ạ, sắp thi rồi……
Chẳng có ai giúp chuyện bài vở. Hỏi đám bạn, tụi nó kêu, bà thì lo gì nữa, toán với anh bà chắc rồi, còn môn văn thì kiểu gì bà chả bịa được vài điểm. Hỏi thêm đám bạn khác, tụi nó bắt đầu bài ca muôn thuở: mackeno mackeno mackeno mackeno… Trời ạ, ai mà tin được cái mackenoism. SẮP THI RỒI!
Vậy đó, sắp thi rồi. Làm sao mà sống đây hả trời. Đề mấy năm trước nó làm đi làm lại đến thuộc làu cả rồi. Đề năm nay chả biết khó dễ thế nào, mà nghe nói mấy người trên Sở khoái chơi ác lắm, tung ra vài bài thiệt độc là tụi thí sinh chết hết. Trời ạ, chắc nó xỉu ngay trước cửa phòng thi mất.
Bà con cô bác có ai sắp thi làm ơn chia sẻ, có gì thì xỉu cùng nó, để con bé có vô bệnh viện còn có bạn cùng phòng…
Trời ơi, SẮP THI RỒI!!!!!!
RoHeHa_6264995
[Lần trước tập tành viết truyện ko được thành công như mong đợi, lần này bé chủ quán quyết tâm phục thù. Truyện lần này viết thật 100%, ko bịa một chữ nào hết (thề có trời đất chứng giám), viết đúng một ngày trước khi đi thi thành phố, có gì viết vậy không có cốt truyện gì đâu, giống như xả stress vậy á. Có vẻ hơi hoảng loạn một tí, thì ngay trước ngày thi mà!]

- KEEP SILENT!
Con bé đập cái hộp bút xuống mặt bàn, quát. Cho ra dáng lãnh đạo. Giống kiểu quan xử án trong mấy bộ phim cổ trang Trung Quốc nó vẫn hay coi.
Nguyên cái đội tuyển học sinh giỏi của trường đang nhao nhao tán phét bỗng dưng lặng thinh, trố mắt nhìn nó. Dĩ nhiên không phải là tuân lệnh phục tùng. Tụi nó chỉ muốn coi đứa nào vừa hét to dữ vậy.
- Cấm nói. Cấm cười. – Nó nói thêm khi thấy hai đứa môn Văn cười khúc khích.
Tụi kia vẫn trố mắt nhòm.
- Cấm nhìn tui!
Học đi. Học nữa đi. Học cho chết luôn đi. Mai thi rồi. Đó, cả buổi sáng hôm nay nó gặp ai cũng than thở: “Mai thiiiiiii rồi…….”. Cái chữ “thi” của nó kéo dài nghe thấy chán. Thôi đi bà, than vãn mãi. Đi thi thì ai mà chẳng lo, bà cứ khủng bố tinh thần vậy ai mà thi nổi. Mà thi học sinh giỏi thành phố chứ chả chơi. Đợi bốn năm mới đến cái dịp này, ai ngu gì bỏ.
Trừ thằng Nghĩa. 25/3 đội tuyển thi, thì sáng 26 nó đi Mỹ. Cái thằng đến kỳ cục. Tụi bạn bảo nó cứ đi thi đi, cho có bầu có bạn, có gì tụi tao nhận giải giùm cho. Thằng Nghĩa khùng khùng, không chịu. Nó nghỉ từ tháng 1 luôn. Rút hồ sơ ra khỏi trường luôn rồi, giờ nó nằm nhà làm gì có trời biết. Thôi kệ nó đi, để thi xong rồi tính.
Đội tuyển của trường trên giấy ghi là 14 đứa. Lẽ ra là 15, nhưng thằng Nghĩa nghỉ rồi còn 14. Mà 14 là để nói cho sang, chắc tại trường sợ số 13 xui nên mới nói là 14. Chứ đếm đi đếm lại thì cái đội tuyển này được có 13 người.
Đó là tại nó. Tại con bé khoái chơi nổi. Riêng một mình nó đánh một lúc hai môn, nên mới tính thành 14. Vậy đó, một người mà tính thành 2. Mấy thằng quỷ sứ cứ chọc mãi: Chào Linh Anh. Chào Linh Toán. Rồi một hồi lại đập vai nhau hỏi: Ê mày, nhỏ Linh đó là Linh A hay Linh T zậy?
Thôi kệ tụi đó đi. Để thi xong rồi tính.
Mà kệ sao được. Ba thằng con trai nhìn thấy ghét. Mai thi rồi, trường cho nghỉ trên lớp, gom vào một phòng thích học gì thì học. Cái phòng họp này coi như trường cho thuê miễn phí. Mà mấy thằng có học hành gì đâu. Chạy lên chạy xuống. Chạy lòng vòng. Rồi đi đá cầu. Nắng chang chang vậy mà đi đá cầu, không biết có bị ấm đầu không. Ấm đầu rồi sao mà thi được.
Đội tuyển 13 đứa. Ba thằng con trai chạy chơi loanh quanh như con nít. Con My với con Trân ngồi nói chuyện. Con Ngọc ngồi chúi mũi vào cuốn sách, thỉnh thoảng lại xía vô vài câu. Kệ, cho tụi nó nói chuyện. Cấm sao được. Ai mà cãi lại tụi nó. Tụi nó thi Văn mà, Văn ngấm vào người rồi, cứ mở miệng là xổ ra toàn những chữ. Hết biết.
Quái, còn con Tiến Thanh chạy đâu rồi ta? Hết quản lý nổi. Nó cũng thi Văn chứ bộ, mà sao thấy sướng thế: Chạy ra rồi chạy vào, ăn rồi uống, uống rồi lại ăn. Ăn chán rồi bỏ sang phòng bên kéo ba cái ghế lại nằm ngủ. Mà mai thi rồi đó.
Thôi kệ nó đi. Để thi xong rồi tính.
Con Thái Vi giờ chắc đang ở dưới phòng thực hành Lý. Nó mọc rễ dưới đó luôn rồi. Dưới đó nào có vui gì đâu, vừa bụi vừa nóng. Nhưng đó là kinh đô của tuyển Lý. Vậy đó, nhà mình là nhất. Ta về ta tắm ao ta…
Còn con Nga với con Kiều Vi từ sáng giờ chưa thấy mặt. Chắc đang ở nhà ngủ cũng nên. Ờ, sắp thi rồi, ngủ đi cho nó khoẻ. Vô phòng thi đừng có ngủ gật. Mà nghe nói chị nào đi thi, vô phòng thi ngủ hết nửa tiếng mà vẫn được thủ khoa. Nghe cứ như thần thoại ý.
Thôi kệ chị ý đi. Để thi xong rồi tính.
Thật không bù cho thằng Bảo Linh. Quái lạ, tất cả 8 môn sao nó chọn thế nào trúng môn Sử. Thấy nó ôm đám tài liệu dài thoòng nhìn thấy gớm, ngồm im như cái tượng. Thêm quyển sách to tổ chảng trước mặt. Con bé vươn cổ ngó cái, thấy tên ông tác giả rõ hay: Dương Trung Quốc. Tên gì mà yêu nước vậy biết.
Đấy, tụi Văn đang bàn chuyện yêu nước. Tụi nó kêu: Chỉ có Văn tụi tui là yêu nước. Cả Sử nữa. Rồi tụi nó chỉ con bé: Đồ theo Anh, phản động. Con bé chu môi cãi: Mấy bà cũng học văn nước ngoài đó. Con Hà My nguýt cái rõ dài: Tụi tui dùng văn nước ngoài để làm đẹp thêm cho văn học VN.
Thôi, đã nói rồi, cãi sao lại tụi Văn. Kệ tụi nó đi, để thi xong rồi tính.
Con bé lại nhòm quyển sách. Bài Anh văn nó làm sai hết một nửa. Trời ạ, chết mất thôi. Mà cloze test đi thi những 6 điểm lận. Ít ỏi gì đâu.
Thế mà bên cạnh thằng Đạt lại ỉ ôi: Thôi đi chị Linh, nghỉ Anh đi, học Toán với em đi. Tội nghiệp thằng nhỏ, Toán học điên đầu chết. Nó kêu: Em bão hoà rồi. Lộn rồi em ơi, bão hoà là thuật ngữ Hoá. Mày là dân Toán, phải nghĩ ra từ gì mới chớ.
Mà nghĩ cũng lạ, làm gì có thằng nào đi kêu con bé lắm điều bằng chị. Dù là kém 3 tháng đi nữa.
Thôi kệ nó đi. Để thi xong rồi tính.
Làm thêm bài nữa. Bài này khá hơn, làm sai có 4 câu. Trên tổng số 20. Mà đi thi như vậy cũng không được. 4 câu, là 1 điểm 2 lận đó. Học tiếp đi, học nữa đi. Học cho đầu to bằng một triệu quả bưởi. Hoặc hai triệu càng tốt.
Mà học hết nổi rồi. Bão hoà luôn rồi. Nhòm vô cuốn sách, mấy con chữ bắt đầu nhảy nhảy. Thôi nghỉ một lát. Nó lại ngẩng đầu lên, lại đập đập cái hộp bút. Tội nghiệp cái bàn thật đó. Con bé lại chơi phong cách phim ảnh, lần này giống như một buổi họp báo:
- Mai thi rồi, mời mọi người cho biết cảm tưởng. Mời Thái Vi?
Con Thái Vi béo vừa đi vô, làu bàu gì đó rồi lại đi ra. Con bé hỏi tiếp đến Linh Trân. Ý, con Trân kéo con Hà My đi đâu mất rồi. Chắc là xuống căn tin mua đồ ăn. Học cực quá, không ăn sao được. Trước khi thi, trường cho 2 chục ngàn bồi bổ. Phải ăn cho đã chứ!
Mời ba chàng ngự lâm phát biểu. Ba chàng đang lởn vởn ở cửa, chắc định kéo đi chơi. Chưa kịp trả lời đã đi đâu mất. Rõ là impolite. Con bé đóng vai thư ký, ghi nhận: ba chàng lo lắng không nói nên lời.
Đến thằng Bảo Linh: Đêm nay chắc tôi không ngủ được quá. Thằng Đạt than nghe chán: Em chết mất chị Linh ơi…….
Thôi kệ nó đi, để thi xong rồi tính. Mà kệ đâu có được. Sắp thi rồi, đứa nào cũng lo sốt vó. Mà mọi người ai cũng ra rả cái mackenoism. Tức là “chủ nghĩa mặc kệ nó”. Dân Anh mà, mackenoism cho nó sang.
Đó, mackenoism nghe đến thuộc luôn, mà không sao tiêu hoá nổi. Mai thi rồi, mặc kệ mà được á. Mặc kệ cái con heo á. Nhìn cái thời khoá biểu mà coi. Ở nhà: tụng kinh gõ mõ. Vô trường: gõ mõ tụng kinh. Tụng cho thuộc mấy cái idioms với collocations kia đi, chắc chết mất. Mệt muốn xỉu luôn. Khéo ngất xỉu ngay trước phòng thi quá.
Thôi học đi. Học tiếp đi. Tụi kia chọc: Gắng được thủ khoa 2 môn, thưởng 6 triệu lận đó. Thôi xin các anh, em không dám. Thi 2 môn mệt thiệt, mà cũng lời. Cố với được giải nhì Anh, thêm giải ba Toán nữa, được 1 triệu 2 chứ chả chơi.
Thôi học đi, bữa cuối cùng rồi, cố mà học đi. Giờ học được thì học đi, chứ đến tối mẹ không cho học nữa. Chắc mẹ cũng là tín đồ mackenoism. Mẹ bảo trước khi thi, phải để tinh thần thoải mái. Mẹ bắt hát karaoke. Thôi, không đi hát đâu, chữ bay hết mất. Ở nhà đọc báo cũng được. Lấy tờ báo làm bìa bên ngoài, quyển sách ở bên trong, tiếng là chơi thôi chứ học thì cứ phải học.
Mai thi rồi, chơi mà được á.
Thôi kệ nó đi. Sao cũng được. Để thi xong rồi tính.
Mai thi rồi.
TRỜI ƠI, MAI THI RỒI!!!!!!!
RoHeHa_6264995
Một ngày có 24 giờ. Không biết ông nào ác vậy mà nghĩ ra cái ngày 24 giờ.

Trưa nay về đến nhà là 12h trưa, nắng chang chang. 1h10 lại phải chạy đi học tiếp, 3h hơn mới về. Ở nhà  loanh quanh một hồi rồi cũng đến 4h, cuống cuồng chạy đi đón em. Đón em rồi tắm. Rồi nấu cơm. Rồi ăn cơm. Tóm lại nhanh nhất cũng tới 7h. Học được 2 tiếng đồng hồ, đến 9h, cùng lắm là 9 rưỡi, lại bị lùa đi ngủ.
Vậy là hết một ngày.
Cái ông nào nghĩ ra 1 ngày 24 giờ vậy??? Sao không cho 1 ngày 100 giờ???
Quay lại cái thời gian biểu ở trên. Kín mít. Vậy mà còn phải cố chen vô một đống bài tập ở lớp(chưa làm một chữ), thêm một tờ A4 chi chít bài tập bồi dưỡng đội tuyển, và một cái thư UPU. Tất cả đều phải xong trước ngày mai.
1 ngày được có 24 giờ, sao làm cho nổi???
Chưa nói đến mấy cái việc không tên. Về đến nhà giữa trưa, nhà ko có ai hết. Một đống bát chưa rửa đợi sẵn trong bếp. Một đống quần áo chưa phơi nằm trong máy giặt. Mì ăn liền hết sạch. Hiện giờ là... uhm... 12h25, đang vừa ngồi xơi hộp sữa chua vừa chui vô quán nói lải nhải. Còn ko có thì giờ kiếm cho mình bữa ăn trưa tử tế.
24 giờ!!!!!!!!!! Được có 24 giờ, vậy mà cũng đáng gọi là 1 ngày hả???
Thôi, không nói nhiều nữa. Ăn hết sữa chua đi. Rồi còn đi rửa bát. Rồi chạy đi thay đồ đi học.
Ôi thời gian!!!!!!!!!!!!!!!!!!
RoHeHa_6264995
Tình hình là hôm nay trời cao trong xanh, sương sớm long lanh, mặt nước xanh xanh, cành lá rung rinh, bạn Tú Linh rảnh rỗi chạy lên mạng viết blog (lần đầu tiên trong đời).
Chiều nay lẽ ra là có buổi học thể dục, học chung với lớp 9/13. Lý do là lớp bạn Linh học thể dục chiều thứ 5, mà chiều thứ 5 bạn Linh lại mắc đi học bồi dưỡng (không học không được), vậy nên bạn Linh mới nhờ thầy hiệu phó xếp lại giùm. Kết quả là bây giờ bạn Linh đi học TD chiều thứ 2, học ké tụi lớp chọn. Hôm nay là buổi đầu tiên, mà ngại quá, mình cũng quen tụi nó sơ sơ (học chung lớp bồi dưỡng), nhưng mà học chúng TD thì... í ẹ! Với lại, bạn Linh mặc đồ bơi tức cười lém! :D
Tự nhiên khùng khùng sao á, hôm nay đi khai trương quán trà mà lại ba hoa tùm lum tùm la chuyện học TD. Hôm qua vừa mới họp PH tổng kết HK1, bạn Tú Linh đứng nhất lớp, ngất ngây con gà tây... Cả buổi sáng cười toe toét => khùng
Đó,lại nữa rồi đó, chuyện hàng quán kinh doanh không kể lại đi nói gì đâu không. Mà chuyện quán xá thì có gì để kể hả trời, thôi thì cứ đi lan man tiếp đi cũng được.
Tóm lại, quán đã mở, bàn ăn đã dọn, chỉ còn thiếu khách. Mời quan khách ghé chơi^^
Chúc mọi người vui vẻ :D