RoHeHa_6264995
Sông được lúc dềnh dàng
Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang thu...
(Hữu Thỉnh)
Ve chớm hè giục học thơ thu. Gấp lại cuốn ôn thi tốt nghiệp, chợt thấy chút gì đó cựa quậy trở mình. Nôn nao. Rất khẽ. Rất thu...
Thu quê vàng. Vàng từ con đường vàng ươm phơi lúa, vàng cả đầu rìa chiếc lá thẹn thùng vẫn xanh. Như một chân lý bất diệt. Đã là thu thì phải vàng. Đã là vàng thì phải là thu.
Nhớ những ngày vàng như thế, khi cả trường tập trung trước sân. Nắng nhuộm vàng tiếng trống trường, len lỏi giữa bầy học trò xôn xao. Nắng gần như vậy, mà vẫn không nhuộm nổi đàn chim sải cánh. Bầu trời xanh trong vắt, và cánh chim cũng xanh. Nhưng hơi thẫm. Thẫm chứ không buồn. Và tụi học trò chỉ cần có thế. Bắt đầu từ ai đó cuối sân, rồi cả trường xôn xao ngước nhìn đàn chim lánh rét. Chim không vội vàng như thơ Hữu Thỉnh, chim thong thả luyến tiếc, hay đợi chờ ai, hay chần chừ đợi lũ học trò no mắt? Bóng chim đã khuất sau mái ngói bạc màu, mà một vệt thẫm hình chữ V như vẫn còn lưu lại. Một đàn chim kiêu hãnh đều nhịp cánh... Như 42 trái tim cùng chung nhịp đập.
Những sáng thu vàng mãi xôn xao...
Bay xa rồi vẫn còn in lại cảnh thu vàng. Vẫn còn màu vàng ấm vương trên tường, màu vàng hơi cháy trên lớp ngói cũ, màu vàng đỏ của cây bàng già, và màu vàng nắng ngập sân, dâng tràn lên cả bầu trời câm lặng. Và cánh chim... Nốt láy cao vút trong bản hoà ca của tạo hoá. Một điểm nhấn bất chợt, một nét cọ tuỳ hứng người hoạ sĩ... Một cánh chim xanh thẫm đủ làm tan nét u buồn đã bão hoà trong không khí, khiến bầu trời như cao hơn, xa hơn, bớt lẻ bóng, và trái tim cứ xao xuyến đợi chờ, cũng chẳng rõ là chờ gì, chờ ai, thật xa xôi, có lẽ đợi nắng chiều nuốt chửng đàn chim khuất bóng, hay đợi một đàn chim mới lại đến... Lòng vu vơ không dứt ra được, cứ nấn ná mãi, níu kéo người ở lại. Đừng quên màu thu vàng, cánh chim xanh khẽ nhắc. Đừng quên sân trường mùa xôn xao...
Ve chớm hè giục học thơ thu. Hè sắp về mà thu vẫn nhung nhớ. Chợt xao xuyến ngẩng lên, lại thấy cánh chim cắt ngang bầu trời. Như sứ giả của ngày vàng, chỉ đợi người nhìn lên là lại về nhắc nhở. Bay, bay mãi, có ghé ngang trường? Xin gửi cánh chim đưa lời ước hẹn...
Vì chim bay đi, và chim sẽ lại về!...
RoHeHa_6264995
(Gửi 9D & những sớm trực tuần)
Sớm. Đạp xe tới trường khi trời tờ mờ sáng. Sương lạnh ướt nhoè màn đêm.
6 giờ chớm đông, bốn bề sương trắng. Tối. Ngọn đèn vàng bập bùng xa xa, tia sáng lập loè bị sương bóp ngạt. Nhìn về phía trước chỉ thấy toàn sương. Đến cả con đường bị bóng mờ nuốt chửng. Không thấy cả bóng xe vút ngang, chỉ thấy cặp đèn loé rực. Đôi mắt mèo xé rách thời gian.
6 giờ sáng cổng trường hoe hoe vắng. Thấy bóng ai lom khom cuối góc sân, từng nhát chổi giục tiếng gà gáy sáng. Tiếng chổi rễ quét mòn sân gạch đỏ, quét mòn sớm mai, mòn cả tiếng cười ai kia vọng lại. Tiếng chổi mòn tháng năm...
Thương em chiếc chổi rễ cùn, bó rễ bện chặt như tình bạn hoài mong. Lớp trực tuần, em thuộc từng gốc cây, tường từng hạt cát. Xổ từng cọng rễ mảnh cho sân trường tinh tươm...
Lớp trực tuần. Năm bảy đứa túm lại gốc cây già. Có chiếc lá rơi, đều đều nhịp quét. Bàn tay quệt trán vệt dài lấm lem.
Mỗi nhát chổi đong đầy một vốc lá. Chổi lầm lũi đưa, lá lầm lũi rụng. Ngoảnh nhìn lại, chiếc lá vàng nghiêng nghiêng đặt cánh. Cấm sao được mảnh lá vô duyên...
Mỗi nhát chổi - một mảnh hồn tình bạn. Một mảnh thời gian. Một mảnh ký ức. Tiếng chổi đưa ngang buổi chia tay, vỡ oà sớm lặng.
Thương tiếng chổi đều lặng nhớ mảnh sân. Thương sân vàng lá mỏi mong rễ chổi.
Có khi nào cây thôi rụng lá? Có khi nào dứt tiếng chổi mòn?...
RoHeHa_6264995
Trà tháng 3 ngọt thanh, trà tháng 5 rực nắng, trà tháng 8 nôn nao, tháng 11 lắng đọng, và trà tháng hai mong nhớ...
Nhớ ngày xuân thời thơ bé, chỉ đơn giản là lì xì và hạt dưa. Mùa xuân hồi lớp 5, chỉ xoay quanh áo len hoa và ảnh đẹp. Và xuân năm nay...
Trà tháng hai mong nhớ. Nhớ chén trà năm ngoái không biết cách trân trọng, để đến năm nay mong nhớ bồi hồi.
Nhớ mâm bánh chưng cao ngất ở nhà ông bà, nào bánh đặt, bánh mua, rồi cả bánh biếu. Bánh chưng nhiều, ra tết ăn không xuể. Đến cả một tháng sau tết vẫn còn phải giải quyết bánh chưng dư. Ngán bánh chưng đến tận cổ, ngồi nguyền rủa ông Lang Liêu vì đã nghĩ ra cái món ăn chán ngắt. Để rồi năm nay nhớ lại thầm cảm ơn, thầm nhớ món bánh chưng rán của bà không bao giờ "đụng hàng"...
Nhớ những lời chúc tết, dặn dò của cô trước khi về nghỉ tết. Ngồi chống cằm ngáp dài, chỉ mong trống đánh cho mau, để khỏi phải nghe những lời răn dạy dài dòng, như một phần bắt buộc không thể né tránh của không khí xuân rạo rực. Uớc gì có thể lấy lại những ngày đó, chắc chắn mình sẽ không thờ ơ...
Nhớ buổi học đầu tiên sau 2 tuần nghỉ, thầy hỏi chúng em nghỉ tết đi những đâu, làm gì. Thầy gọi tên, đứng dậy trả lời ngán ngẩm: Em ở nhà, và... ngủ. Giá như năm nay thầy hỏi lại em y chang vậy, em sẽ trả lời, em đã dành cả hai tuần lễ để ước có thể rút lại câu trả lời năm ngoái...
Nhớ cây hoa đào nhà chị tự nhiên nở hoa giữa tháng 9, em nói nó bị "khùng", bị "chập mạch". Bây giờ nhớ lại chỉ mong được gửi tặng một cánh hoa phớt hồng, bởi hoa đào trong Nam sao mà hiếm gặp và xơ xác quá. Đào Sài Gòn như chìm giữa rừng mai chói loà, nụ hoa e ấp chả ai thèm ngó tới. Thấy mà thương...
Nhớ những lời chúc xuân bạn bè chưa kịp nói, nhớ những tấm thiệp xuân chưa kịp gửi. Để đến năm nay, ta cách nhau hàng trăm cây số.
Sài Gòn - Diễn Châu chỉ cách nhau một cú click chuột. Nhưng cả ngàn cú click cũng không đủ để ta lại ở bên nhau như thuở nào...
Trà tháng hai mong nhớ. Nhớ những ngày gần, ngày xa, nhớ cơn gió đã qua không thể nào níu lại. Xuân mới sắp về mà lòng cứ bồi hồi nghĩ về xuân cũ.
Đừng nuốt vội miếng trà tất niên. Hãy để một chút dư âm còn đọng lại...
RoHeHa_6264995
(to Harriet Hahero)



Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on, holding hands...






Proud of you - ca khúc chẳng rõ viết về tình bạn hay tình yêu. Mà bạn và tôi - tình yêu hay tình bạn? Còn nhớ có lần bạn nói, nếu ngày ấy bà mụ không nặn cả 2 đứa mình thành con gái, biết đâu bây giờ mình đã là người yêu...
Walking through the nights...




Bạn ở nơi nào liệu có còn nhớ, để bây giờ đây tôi lạc giữa đêm đen, không thấy bạn. Để tôi mãi tìm bóng bạn trong những đêm sao sáng... Để tôi gọi mãi tên bạn, bạn có nghe?...
Hold me up, hold me tight
Lift me up to touch the sky...





Tôi đâu cần lên đến tận trời cao... Những ngôi sao xa xôi, có ngôi sao nào chứa đựng bóng hình bạn? Có ngôi sao nào nháy mắt... nhưng không phải bạn...
Ngôi sao nào là nơi chúng ta thuộc về?
Ngôi sao nào là của bạn? Ngôi sao nào là của tôi?

Teaching me to love with heart
Helping me open my mind...





Bạn đã làm tôi thay đổi. Làm quen với bạn, tôi đã thay đổi, và khi xa bạn, tôi thay đổi lần nữa. Nhưng có ai hỏi tôi, liệu tôi đã sẵn sàng đổi thay?...

I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time...







Biết nơi nào là điểm kết thúc của thời gian? Liệu nó có quá xa vời, như vì sao kia? Liệu có quá lâu, để tôi có thể tìm lại bạn?

Believe me, I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky...







Bạn có tin rằng tôi có thể bay? Ước gì tôi có thể mãi dang rộng đôi cánh... Để tìm thấy thiên đường trên trời cao thẳm. Liệu đường đến đó có quá gập ghềnh?

Stars in the sky
Wishing once upon the time
Give me love, make me smile
Till the end of time...







Lại một lần nữa... the end of time... vì sao ước gì, sao còn cần gì khi đã là một ngôi sao quá sáng? Vì sao đâu còn gì để ước... Nhưng tôi thì có...
Tôi ước có bạn...
Nhưng sao có thể tặng bạn cho tôi?

Hold me up, hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind...







Trái tim tôi rộng mở, riêng dành cho bạn. Sao có thể tặng bạn cho tôi?...

I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me, I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky...











Proud of you - kỉ niệm về lần đầu tiên, và cũng là lần cuối. Kỉ niệm về thầy, về lớp cũ. Lần đầu dám hát tiếng Anh trước lớp, chính là Proud of you. Buổi học tiếng Anh cuối cùng của 8D, thầy mời tôi hát một bài, cũng là Proud of you.
Để rồi tự hứa với mình, sẽ không bao giờ hát Proud of you cho một ai khác. Proud of you là của 8D, là của thầy, là của bạn...
Chỉ riêng bạn mà thôi.

Can't you believe that you light up my way
No matter how that ease my path
I'll never lose my faith.






Proud of you - kỉ niệm những ngày thi. Những buổi sớm mùa thi đạp xe trên đường quen, nghêu ngao hát... Tiếp cho nhau thêm sức mạnh...
Bạn là niềm tin của tôi. Mãi mãi...

See me fly
I'm proud to fly up high
Show you the best of mine
Till the end of the time
Believe me, I can fly
I'm singing in the sky
Show you the best of mine
The heaven in the sky...











Hôm nay trong lớp, cũng giờ tiếng Anh, cô dạy hát Proud of you. Bốn lần nghe bài hát kỉ niệm, thật quá tàn nhẫn. Khóc mà không nên tiếng... Hát mà chẳng nên lời...
Proud of you là của 8D, là của thầy, là của bạn... Chỉ riêng bạn mà thôi.

Nothing can stop me spread my wings
So wide...




Khi xa bạn, tôi mất đi đôi cánh. Nghe lại Proud of you, bạn có khóc?
Ai sẽ cùng tôi hát Proud of you?...
RoHeHa_6264995
Hôm nay gió mùa về, trời lất phất mưa. Mưa không giống vui, cũng chẳng ra buồn, mưa vẩn vơ nghĩ gì không rõ. Mưa thì kệ mưa, nắng vẫn kệ nắng. Đôi lúc cũng chẳng rõ là mưa hay tạnh. Đến lúc ngửa mặt lên trời, thấy giọt gì trĩu nặng lăn dọc sống mũi, mới biết trời vẫn đang mưa...
Sài Gòn đâu có xuân hạ thu đông, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa - cạn. Vậy mà... mưa trái mùa giữa mùa khô nứt nẻ. Sáng sớm nay mở cửa nhìn ra ngoài, mới thấy sao trời hơi lành lạnh, và sân nhà hơi ươn ướt... Mưa!
Sài Gòn mưa. Nhớ ngày ấy cơn mưa nhạt nhoà kí ức. Mưa trút, mưa tuôn, mưa phun trắng. Nhưng vừa mặc xong chiếc áo mưa thì mưa cũng vừa tạnh. Như một phút bất chợt giận hờn... Thoáng qua...
Sài Gòn mưa nhoè trên phố. Áp mặt vào cán dù, thấy hơi lành lạnh, hơi ươn ướt... Có giọt mưa nặng lăn trên tán dù, rơi xuống... Như giọt nước mắt cây dù.
Dù ơi, đừng khóc! Dù có đợi ông Bụt hiện lên hỏi tại sao, hay chỉ là tại mưa buồn quá? Cán dù run run...
Nhớ ngày mưa hôm nào đạp xe trên đường ướt, thấy phía trước bóng trắng quen quen... Gò mình đạp vượt lên chỉ để nhìn nhau cười tí tửng: "Hi Trang, hi Hà!" rồi liền sau đó "Bye Hà, bye Trang!"... Thấy trước mặt bóng ai kia cũng tà áo trắng... Vội chạy lên, chỉ để tìm thấy, dưới bóng che cây dù, một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ... Xa cách, dửng dưng...
Nhớ ngày nào trời mưa, chạy song song bên nhau hai chiếc áo mưa, hai chiếc xe đạp, hai tiếng cười phất phới bay trong gió... Hôm nay trời cũng mưa, nhìn sang bên cạnh chẳng còn ai đạp xe chung lối... Chỉ có mình lạc giữa đám đông...
Mưa lạnh.
Lạnh như cán dù. Dù ơi, có hiểu ...?
Áp mặt vào cán dù, lại thấy hơi lành lạnh, hơi ươn ướt... Đừng khóc, dù ơi!...