RoHeHa_6264995
(Mừng ngày Nhà giáo và mừng Cô Nghi Dung đi dạy lại <3)

Nếu ba tháng trước có ai hỏi con điệp là gì, con sẽ trả lời: Điệp là một phép tu từ tẻ ngắt. Còn bây giờ, chắc chắn con sẽ nói điệp là một phép tu từ, là cây hoa vàng trầm ngâm bên cửa lớp, và điệp là cô!

Nếu không có cô, chắc con sẽ không bao giờ biết đến hoa điệp. Sẽ không bao giờ có cảnh tụi con gái cặm cụi nhặt hoa chụp hình kỉ yếu. Và chắc chắn góc sân trường lớp 10CA sẽ kém đẹp đi rất nhiều...

Điệp vàng. Cô hợp nhất với màu vàng và tím. Con thích ngắm cô mặc áo dài, dây cột tóc hợp tông, rồi cả màu phấn trùng với màu áo. Hôm nào trực, con cũng để dành ra một chiếc khăn lau bảng màu vàng hoặc tím, riêng dành cho cô!

Điệp buồn, và điệp đẹp vì điệp buồn. Cô cũng buồn, và cũng đẹp. Con yêu cô không phải vì cô làm cho cả lớp cười lăn cười bò, hay vì cô luôn cười tươi rói. Con yêu cô vì cô đẹp, đẹp theo kiểu buồn, mà cái buồn thường đi liền với cái sâu sắc. Nghe cô giảng, có những lúc con cũng chợt thấy buồn vô cớ, và chợt tìm ra một góc phủ bụi trong trái tim mình. Đâu đó sâu trong lòng, con bé Linh vô tư, vô tâm, vô duyên và vô đủ mọi thứ cũng biết yêu, cũng biết rung động, cũng biết cảm nhận, như cô Dung...

Điệp hiền, hiền như cô. Điệp rơi bên cửa lớp, lặng thầm, dè dặt. Điệp hiền lành với tất cả mọi người, không trừ một ai, và cô cũng vậy. Chưa một lần con thấy cô lớn tiếng với học trò. Cả những lúc mà con đinh ninh chắc chắn cô sẽ giận. Cô hiền quá, không sợ lũ tiểu quỷ ăn hiếp sao cô???

Điệp nhỏ bé, cũng như cô. Cái đẹp nhỏ nhắn không phải lúc nào cũng kém đẹp hơn cái to lớn, đồ sộ, ngay từ bài học đầu tiên cô đã dạy cho tụi con điều đó. Tuy nhiên, cô giống điệp không chỉ ở dáng người khiêm tốn. Hoa điệp nhỏ bé, nhưng cũng tinh tế đến từng chi tiết. Cô đẹp ở tấm lòng quan tâm đến mọi người. Lần Nam vắng cả tuần thăm bà bị bệnh, con không ngờ cô có nhớ, nhưng cô nhớ, và còn hỏi thăm. Lần đầu tiên con gọi điện cho cô, cô không hỏi "Tên em là...". Cô gọi đúng tên con, rất tự nhiên, không một chút ngập ngừng suy nghĩ, như cô đã thuộc tên con từ lâu lắm. Cô cho con cảm giác được quan tâm, nhất là khi ấy, cô chủ nhiệm vẫn gọi con là monitor, và cả lớp còn gọi con là Trưởng. Có thể cô đã biết số điện thoại của con từ cô Trang, cũng có thể cô chỉ đoán đúng, nhưng cô vẫn khiến con cảm thấy là lạ, và... thinh thích!

Con "phải lòng" cô từ buổi đó...

Có những cái nhỏ nhặt làm nên những gì to lớn lạ thường...

Con chỉ là một đứa học trò dốt văn. Con không thể hát "Cô trong mắt em" như thằng Minh, cũng không thể vẽ tranh hoa vàng tặng cô như anh gì cô từng kể. Con không thể nghĩ ra một cách kết bài thật ấn tượng...

Nhưng con có thể khẳng định, con yêu hoa điệp. Và con yêu cô!
RoHeHa_6264995
Thứ ba, ngày 17 tháng 8 năm 2010.
Con gặp cô lần đầu tiên.
Cô không đẹp (xin cô thứ lỗi cho con).
Nhưng cô cười hiền.
Chữ cô bay, như hồn thơ Xuân Diệu.
Cô nhỏ nhắn.
Như cái đẹp xinh xắn trong văn học Việt Nam...

Thứ năm, ngày 26 tháng 8 năm 2010.
Cô đọc thơ cho cả lớp. Thơ cô làm.
Thơ tình yêu, và thơ cho học trò.
Nhẹ như gió.
                     Buồn.
                                 Hay...

Thứ bảy, ngày 28 tháng 8 năm 2010.
Con nghe cô giảng thơ Kiều.
Đã không biết bao nhiêu lần con phân tích Kiều khi còn học lớp chín.
Nhưng con thấy vô vị khi đọc văn của chính mình. Con viết nhiều, toàn về những thứ tình cảm con không hề cảm nhận được. Chưa một lần cảm được cái buồn của tám câu Buồn trông. Chưa bao giờ hiểu được thế nào là yêu và chung thuỷ.
Con vô cảm quá, phải không cô?
...
Con nghe cô giảng thơ Kiều. Như mới nghe lần đầu tiên.
Không như những bài văn mẫu con từng đọc. Giọng văn cô có cái gì đó khác. Say mê. Những câu thơ đã thuộc nằm lòng, mà sao con nghe cứ như mới lần đầu. Không phải Thuý Kiều con từng biết. Không phải Thuý Kiều con từng đọc làu làu như con vẹt. Không phải Thuý Kiều con vẫn luôn ca ngợi bằng những câu từ sáo rỗng.
Thuý Kiều khác. Của cô.
Thuý Kiều con yêu. Thật sự yêu.

Thứ tư, ngày 1 tháng 9 năm 2010.
Con ghé blog của cô.
Truyện. Thơ. Và... không gì cả. Có bài viết chỉ gồm một dấu chấm lửng. Nặng hơn một truyện ngắn ba trăm chữ.
...
Cô giấu những gì đằng sau ba dấu chấm?
Yêu? Buồn? Đau? Hay không gì cả?
Nặng. Như một trái tim. Có lẽ con sẽ không bao giờ hiểu hết.
Trái tim cô.

Thứ năm, ngày 9 tháng 9 năm 2010.
Cô nhớ tên con.
Con gọi điện cho cô. Cô không hỏi "Tên em là...".
Cô chỉ gọi. Tên con. Linh. Như đã quen thân từ lâu lắm.
Không cần hỏi.
Cô nhớ.
Chỉ vậy thôi.

Thứ bảy, ngày 11 tháng 9 năm 2010.
Cô tâm sự cô vẫn còn độc thân.
Con không tin!
Con luôn nghĩ về bạch mã hoàng tử của cô. Một công tử hào hoa như Kim Trọng.
Một ai đó tinh tế. Nhẹ như gió. Mơ màng. Và say đắm. Như cô.
Như thơ Xuân Diệu.
Nhưng không, không có hoàng tử nào cả. Cô nói rằng cô đã ế.
Con vẫn không tin!

...

Hôm nay, ngày mai, và . . . . . .
Con mong tiết của cô.
Con chưa bao giờ yêu Văn. Với con, Văn là chín mươi phút ngáp dài ngáp ngắn.
Nhưng con mong tiết của cô.
Văn con giả tạo, nhưng xin cô hãy tin, cảm xúc lần này của con là thật.
Cô không ế, cô ạ.
Con đã yêu cô. Từ buổi học đầu tiên.